中华文学知识宝库!
基本解释比喻沉郁雄壮的声音。
出处南朝 宋 刘义庆《世说新语》:“王子乔墓在京茂陵,国乱时,有人盗发之,都无所见,唯有一剑,悬在空中,欲取之,剑便作龙鸣虎吼。”
例子陈世宜《醉歌》:“高歌梵唱声相杂,龙鸣狮吼成须臾。”
拼音lóng míng shī hǒu
注音ㄌㄨㄥˊ ㄇ一ㄥˊ ㄕ ㄏㄡˇ
繁体龍鳴獅吼
感情龙鸣狮吼是中性词。
用法联合式;作宾语;比喻沉郁雄壮的声音。
相关成语
lóng wēi hǔ zhèn
龙威虎震
nián mài lóng zhōng
年迈龙钟
lóng pán hǔ jù
龙蟠虎踞
chéng lóng pèi fèng
乘龙配凤
rén zhōng lóng hǔ
人中龙虎
lóng téng hǔ yuè
龙腾虎跃
tú lóng zhī jì
屠龙之技
yún cóng lóng,fēng cóng hǔ
云从龙,风从虎
jiǎo ruò yóu lóng
矫若游龙
jiāo lóng xì shuǐ
蛟龙戏水
pù sāi lóng mén
暴腮龙门
lóng pán fèng zhù
龙蟠凤翥
lóng diāo fèng jǔ
龙雕凤咀
lóng téng hǔ zhì
龙腾虎掷
lóng zhàn yú yě
龙战于野
lóng yù shàng bīn
龙御上宾
lóng yuè hóng jiǎo
龙跃鸿矫
páo fèng pēng lóng
炮凤烹龙