中华文学知识宝库!
基本解释春天和煦的春风吹拂着人们。比喻对人态度和蔼可亲。
出处明·无名氏《四马投唐》第二折:“既唐公不念前分仇,你放些个春风和气将他来待,免得咱一度可喜两度丑。”
例子明·无名氏《四马投唐》第二折:“既唐公不念前仇,你放些个春风和气将他来待,免得咱一度可喜两度丑。”
拼音chūn fēng hé qì
注音ㄔㄨㄣ ㄈㄥ ㄏㄜˊ ㄑ一ˋ
繁体萅風咊氣
感情春风和气是中性词。
用法作宾语、定语;指人的态度。
相关成语
fěn miàn hán chūn
粉面含春
qióng dǎo chūn yún
琼岛春云
liǔ nuǎn huā chūn
柳暖花春
hǔ wěi chūn bīng
虎尾春冰
chūn yǔ rú yóu
春雨如油
lì zǎo chūn pā
丽藻春葩
yáng chūn yǒu jiǎo
阳春有脚
chūn huī cùn cǎo
春晖寸草
zhuó shǒu chéng chūn
著手成春
chūn yì àng rán
春意盎然
chūn fēng yī dù
春风一度
hán mù chūn huá
寒木春华
dà dì chūn huí
大地春回
yě huǒ shāo bù jìn,chūn fēng chuī yòu shēng
野火烧不尽,春风吹又生
chūn fēng dé yì
春风得意
miào shǒu huí chūn
妙手回春
là jìn chūn huí
腊尽春回
mǎn miàn chūn fēng
满面春风