中华文学知识宝库!
基本解释放出鹰狗去追捕野兽。指打猎游荡的生活。
出处南朝 宋 范晔《后汉书 袁术传》:“少以侠气闻,数与诸公子飞鹰走狗,后颇折节。”
例子清·李百川《绿野仙踪》第48回:“俺也曾骑番马,飞鹰走狗。”
拼音fēi yīng zǒu gǒu
注音ㄈㄟ 一ㄥ ㄗㄡˇ ㄍㄡˇ
繁体飛鹰走狗
感情飞鹰走狗是中性词。
用法联合式;作宾语、定语;指打猎。
近义词 飞鹰走犬
英语fly one\'s falcons and course one\'s hounds
相关成语
yīng cuō tíng jī
鹰撮霆击
yīng yáng hǔ shì
鹰扬虎视
yǎng yīng zǒu qù
养鹰飏去
yīng lín è shì
鹰瞵鹗视
è hǔ jī yīng
饿虎饥鹰
yīng pài rén wù
鹰派人物
fēi yīng bēn quǎn
飞鹰奔犬
diāo xīn yīng zhǎo
雕心鹰爪
quǎn yá yīng zhǎo
犬牙鹰爪
yīng lín hǔ shì
鹰瞵虎视
yīng ná yàn zhuō
鹰拿雁捉
nán yào běi yīng
南鹞北鹰
yīng huà wéi jiū,yóu zēng qí yǎn
鹰化为鸠,犹憎其眼
fàng yīng zhú quǎn
放鹰逐犬
yīng jī cháng kōng
鹰击长空
yīng huà wéi jiū,zhòng niǎo yóu wù qí yǎn
鹰化为鸠,众鸟犹恶其眼
yīng shì hǔ bù
鹰视虎步
yīng qù hú wàng
鹰觑鹘望