中华文学知识宝库!
基本解释白屋:用白茅草盖的屋;寒门:清贫人家。泛指贫士的住屋。形容出身贫寒。
出处元 高文秀《琗范叔》第三折:“未亨通,遭穷困,身居在白屋寒门。”
拼音bái wū hán mén
注音ㄅㄞˊ ㄨ ㄏㄢˊ ㄇㄣˊ
繁体白屋寒門
感情白屋寒门是中性词。
用法作宾语;指穷苦人。
英语an unpainted roughly built hut inhabited by the poor
相关成语
bái rì mèng
白日梦
bái yún qīn shè
白云亲舍
qīng hóng zào bái
青红皁白
bái méi chì yǎn
白眉赤眼
zuǐ qīng shé bái
嘴清舌白
bái sǒu huáng tóng
白叟黄童
bái fà láng guān
白发郎官
qǐ sǐ rén,ròu bái gǔ
起死人,肉白骨
xū shì shàng bái
虚室上白
lǐ bái táo hóng
李白桃红
bái bì sān xiàn
白璧三献
kōng gǔ bái jū
空谷白驹
tuō bái guà lǜ
脱白挂绿
zhù hóng què bái
驻红却白
bái fà dān xīn
白发丹心
bái fà qiān zhàng
白发千丈
bái jiá qīng shān
白帢青衫
bái jū kōng gǔ
白驹空谷